Advertisemen
1. Đêm đó, tôi nằm ngửa mặt nhìn trần nhà. Đèn trong phòng đã tắt hết, nhưng nhờ ánh đèn từ nhà hàng xóm sâu trong con ngỏ len qua ô cửa chớp hắt vào, tôi vẫn có thể nhìn thấy được những giọt nước, tròn trịa neo mình trên trần nhà. Chúng cứ treo hoài như vậy, mãi mà không thế rớt xuống chậu nước tôi đặt ngay dưới sàn. Chúng chưa đủ nặng, tôi đoán.
Read more »
Advertisemen