Advertisemen
Cô ấy gọi cho tôi, nức nở rằng Havvaii đã chết. Còn tôi, giữa cơn u u mê mê cùa giấc ngủ muộn, tôi cứ à ừ mà chẳng biết Hawaii là ai, hay thứ gì. Chỉ đến khi ôm trên tay cái châu cây với cái cây đổ nghiêng sang một bên vì lớp đất bị đào bới tung tóe, cành lá tả tơi giập nát đày dấu răng chuột, tôi mới hiểu nhân vật có cái tên Hawaii kia - kẻ đã nhấn chìm buổi chiều của tôi trong nước mắt, thực chất là một chậu hoa râm bụt.
Read more »
Advertisemen