Advertisemen
"Konichiwa!"
Tiếng chào đồng thanh của đội ngũ nhân viên phục vụ trong nhà hàng khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Sự ồn ào của những cuộc hội thoại diễn ra xung quanh, ánh Mặt Trời chói lóa xuyên qua khoảng tường bằng kính khổng lồ dọc theo một chiều của tòa nhà để lại cảm giác nắng nóng mơ hồ, mùi cá hồi và rong biển lặng lẽ trôi trong không gian của quán... Ngoại trừ hai mí mắt như bị đề nặng bỏi hai hòn đá tảng, các giác quan còn lại đều đã hoạt động bình thường. Thật không thể tin được tôi vừa ngủ gật ở một nơi không phải nhà mình, điều mà trước nay tôi luôn liệt kê vào hàng "khiếm nhã", hoặc nói theo ngôn ngữ của Linh là "quá ư bất lịch sự".
Read more »
Advertisemen