Advertisemen
Hiệp một của trận bóng giao hữu kết thúc, tôi liếc nhanh về phía bên kia sân, chỗ ghế đá mà Phương đang ngồi. Bạn ấy tháo tai nghe, mở ba lô lấy ra một chai nước cam và tiến về phía chúng tôi. Hoàng Anh ngập ngừng nhận chai nước, chắc là nó ngại trước ánh mắt của cả bọn. Thế nhưng sự thật là, trừ tôi ra thì có ai quan tâm đến sự có mặt của Phương đâu, mọi người đã quá quen với cái cách bạn ấy luôn quan tâm đặc biệt đến Hoàng Anh rồi. Chỉ có tôi là vừa tu chai nước khoáng ừng ực vừa nhìn theo mãi bóng bạn ấy quay đi thôi. Cái bóng của Phương chiều nay cứ nhỏ bé thế nào, buồn buồn thế nào. Trong khoảnh khắc bạn ấy quay người nhìn lại phía chúng tôi rồi mói đi tiếp, tôi chợt “à” lên với lòng mình một tiếng. “Phải rồi, mình thích Phương vì cái cách bạn ấy thích Hoàng Anh”.
Read more »
Advertisemen