Advertisemen
Những nỗi buồn của Khang được Vy viết lên những tờ giấy nhỏ xinh in chìm những bông hoa li ti mỏng manh đã chất đầy một hộp. Vy khẽ khàng chạm tay vào những tờ giấy ấy như sợ chỉ cần lỡ tay một chút thôi, chứng sẽ tan ra hết. Vy mỉm cười. Nụ cười khẽ vén vành môi lên tạo thành một nốt buồn dịu dàng, trầm tư. Những nỗi buồn, chẳng ai muốn giữ lại. Bất cứ một người nào cũng muốn chúng tan đi, biến mất và đừng bao giờ xuất hiện lại. Vậy mà những nỗi buồn của Khang, Vy lưu giữ lại, nâng niu cẩn thận và chất đầy một góc. Thấu hiểu đến mức dù những tờ giấy nhỏ nắn nót ghi lại lý do của nỗi buồn có bị cháy, bị xé đi thì Vy vẫn nhớ. Từng chút một.
Read more »
Advertisemen