Advertisemen
MŨ ĐỎDựng chiếc xe trong góc, tôi thở hắt ra một hơi dài. Có lẽ tôi là người đầu tiên mò đến trường trong cái giờ đáng lẽ phải được nằm ngủ trong chăn ấm như thế này. Chỉ vì buổi giao lưu văn nghệ quái quỉ mà tôi không biết mình đóng vai trò gì, nhưng nếu nghỉ thì rắc rối trong tiết sinh hoạt tới sẽ không thể tránh khỏi. Tôi dựng lại cổ áo, rảo bước dọc theo dãy nhà đóng cửa kín mít, tiến về phía hội trường phía trước không một bóng ngưòi, vừa đi vừa nhìn lơ láo. Bỗng dưng mắt tôi dừng lại một điểm nhìn màu đỏ tươi, như một dấu chấm đột ngột giữa không khí ảm đạm của tiết trời không mưa và càng không thể nắng suốt tuần nay. Tôi chỉnh lại kính. Một cô nhóc, đang ngồi thu mình trên xích đu, ở phía sân sau toà nhà đối diện. Do dự một lúc, tôi quyết định lại gần cái chấm đỏ rực ấy.
Read more »
Advertisemen