Advertisemen
Minh có cái lưng buồn. Trên bậu cửa sổ căn phòng áp mái tầng bốn không bao giờ bật đèn ban đêm, nỗi buồn phủ ở hai bả vai buông xuôi, tấm lưng khom cong quay ra ngoài trời trong một dáng ngồi bơ vơ. Tôi không nhìn thật gần, nhưng tôi biết Minh, hình dung Minh được. Tôi tưởng Minh ngồi đó trong một cơn mộng du. Cứ để Minh yên cho đến khi tự tỉnh thức, sẽ không sao. Nếu lay động, Minh sẽ bật ngửa, ngã rơi xuống.
Read more »
Advertisemen