Advertisemen
Bảy giờ tối. Kết thúc lớp học tiếng Pháp, nhảy xuống từ chuyến xe buýt 09 tròng trành như con thuyền ở điểm dừng Điện Biên Phủ, tôi rẽ vào một quán cà phê chưa từng đặt chân đến. Một đoàn khách Tây vừa rời khỏi quán, nhưng cũng không vì vậy mà quán rộng chỗ hơn chút nào. Những chiếc bàn nhỏ xíu chỉ vừa đủ cho hai người đều chật kín. Lối kiến trúc cổ điển, những ánh đèn nhấp nháy. Một bạn phục vụ bước đến, hỏi tôi đã có chỗ chưa. Tôi báo mình đi cùng bạn.
Read more »
Advertisemen