Advertisemen
Tôi buồn suốt cả mùa dài. Buồn đến mức chỉ biết giam mình trong căn gác nhỏ những ngày thành phố chỉ còn chơ vơ vài vệt nắng, buồn sang cả nhũng ngày thành phố chìm nghỉm dưới nền trời ghi xám cũ mèm. Lòng chao ôi là hoang hoải, tôi xách ba lô lên và đi. Lên rừng xuống bể. Da đen sạm trong nắng của miền nóng, còn chân tay thi nhau sưng tấy và ửng đỏ những ngày ngủ vùi nơi có tuyết. Thế mà lòng vẫn rũ buồn. Buồn như thể muốn tan đi.
Read more »
Advertisemen