Advertisemen
Tôi thấy mình tỉnh dậy giữa cánh đồng hoa hướng dương, mùi bùn dậy lên dữ dội, từ đôi giày và cả lưng áo đã lấm đất khi tôi nằm, không có tiếng ai quanh đây, Mặt Trời chiếu thẳng vào gáy dù mới nhô lên một nửa sau rặng núi xanh. Tôi quay đầu lại nhìn, lấy tay che mắt, xoay một vòng cũng không tìm thấy bóng người nào cả. Phóng tầm mắt ra xa cũng chỉ thấy điệp trùng vàng ươm của màu hoa, vàng đến nhức nhối. Tôi rẽ đường những nhánh hướng dương cao đến ngang ngực, không có lối mòn, không có gì định hướng, tôi cứ lao đi mà không màng suy nghĩ. Ra khỏi vùng hướng dương, tôi ngồi tựa lưng dưới gốc đào, đen nhánh và mát lạnh, cành lá khẳng khiu, chỉ có vài cái mầm treo chếch các nách lá.
Read more »
Advertisemen