Advertisemen
Khi tiếng chuông vang lên leng keng lúc đẩy cánh cửa kính, tôi nhìn thấy Thành đầu tiên. Cậu ấy mặc đồng phục của quán, sơ-mi trắng và quần âu đen, đang phục vụ một chiếc bánh ngọt vị chanh dây. Tôi không giấu được sự ngạc nhiên, mở to mắt có ý dò hỏi. Thành bắt gặp ánh mắt đó nhưng chỉ mỉm cười chào, khẽ hất đầu vào phía bên trong, ra hiệu "Nhanh lên". Tôi đã đến muộn mười phút nên chị quản lý đang khoanh tay đợi ở quầy bằng cái nhíu mày. Gần một nửa số ngày trong tháng tôi toàn đến muộn. Tôi nhăn mũi nặn ra một nụ cười hối lỗi rồi vội vã đi mặc đồng phục.
Read more »
Advertisemen