Advertisemen
Chưa bao giờ Ly thấy thời gian trôi qua chậm rề như vậy. Nó cứ ngó chừng cái đồng hồ treo trên tường suốt vì rốt cục điện thoại của nó đã bị người ta giữ lại trước khi vào lớp. Nhưng bây giờ cái đồng hồ ấy chạy chậm đến nỗi mà Ly dám cá là nó chết rồi. Nó ngán ngẩm nhìn ra cửa sổ, bầu trời tối sầm, không khí ẩm lạnh mùi hơi nước. Rồi còn cơn mưa đến thật nhanh, ào ạt, trắng xóa. Khung cảnh bên ngoài chưa bao giờ hấp dẫn bằng cái lúc mà Ly bị bắt ngồi lại, im lặng, tập trung vào việc hít thở để "đầu óc mình được giải phóng khỏi những lo toan bụi trần". Cuối cùng thì giờ thiền của nó cũng kết thúc. Ly phóng vội ra ngoài, nhảy bốn bậc cầu thang một lúc, thấy Quân đang đợi nó dưới một đường ướt sũng sau cơn mưa, nói bằng một giọng hơi hào hứng quá mức:
Advertisemen