Advertisemen
Nhà chỉ có mình tui là trai, lại là con út nên đi đâu chị Hai và chị Ba thường dắt tui theo, từ những buổi chiếu phim cho đến chương trình ca nhạc, đặc biệt là các vở kịch. Đó là bộ môn nghệ thuật tui vô cùng ngưỡng mộ. Một vở diễn tui xem vài lần không biết chán. Vở diễn đã hết, đèn trong nhà hát sáng rồi, tui còn chưa chịu đứng lên. Một lần nọ, chị Ba cúi xuống, giật bắn, rờ trán tui: "Út có sao không? Bị bệnh sao không kêu đưa qua bác sĩ?" Cặp mắt sưng húp, đầu nóng bừng bừng, tui chỉ còn biết giả bộ nói hơi mệt nhưng không sao đâu rồi đòi về nhà. Thiệt ra đâu có đau bệnh gì. Chẳng qua xem kịch xúc động quá, tui đã khóc từ cảnh đầu cho tới cảnh cuối mới thành ra như vậy đó.
Read more »
Advertisemen
